» Chup len khe bim gai xinh dang ngu phe kinh khung
» xem hình cô thợ sửa máy ôtô sexy khoe vú và chân dài thẳng tắp
» Chụp lén em người mẫu chân dài đang thay đồ
» Xem hình sexy cô y tá cực ngon vú cuc to và chuẩn
» Xem hinh gai teen china khoe doi vu to nhu bat oto
» Cái kết đắng chát cho gã trai 2 năm ‘chăn’ hơn 100 ‘rau sạch’
» Lời thú tội của người đàn bà một lúc “lên giường” với 6 gã trai tơ
» Cách kích thích nàng lên đỉnh mỗi khi quan hệ tình dục
» Điểm G là gì và cách tìm điểm G của phụ nữ
» hinh girl xinh 2016 – Bích Diệu: Càng nhìn càng xinh
Đi chùa thế này thì lộc bao nhiêu cho đủ
Chụp Lén Gái Quê Ra Nét, Em Mà ChatSex Là Anh Cứu Nét Liền
Chụp lén khe ngực vk bạn - Em thề là em chỉ nhìn mỗi cái nón thôi
Chụp lén cực độc - ngồi hớ hênh là em chụp ngày 1 pic
i những lời nói khi xưa ấy. Thấm thoắt mà đã 4 năm rưỡi rồi không gặp lại. Có lẽ trái tim Tôi đã không thể kiên định để rồi gặp lại, để xót xa. Nhưng quãng thời gian về sau này ( sẽ đề cập đến trong những chap sau ) thì Tôi chắc chắn đó có trớ trêu của số phận, sự khó hiểu trong em và sự tình cờ 1 cách quá ngẫu nhiên… Phải chăng cả cuộc đời này, Tôi chẳng thể quên em, dứt bỏ hình em để kiếm tìm 1 cái gì đó cho riêng mình?
28/01/2009… mùng 3 tết âm. Lũ bạn cấp 2 rủ đi chúc tết. Ùh thì đi. Nhưng chẳng thể ngờ nhà đầu tiên chúng nó chọn lại là nhà em. Cách nhà Tôi chỉ khoảng 300-400m. Một thoáng đã đến… ngôi nhà 3 tầng kiên cố rộng rãi, 2 mặt đường. Có vẻ nó không hề thay đổi, đã quen thuộc lắm. Bởi chẳng biết bao nhiêu lần nhìn trân trân vào nó rồi. Mỗi lần đạp xe đạp đi qua. Tuy cố vù thật nhanh nhưng vẫn là cái cảm giác mong cái bóng hình kia thoáng xuất hiện… có lúc là ảo ảnh, cũng có lúc nó xuất hiện thật đấy nhưng sao chẳng thể dám 1 lần làm 1 cái gì đó hơn là lẳng lặng nhìn, lẳng lặng mà quay đi.
Tốp xe đỗ xịch trước sân nhà em. Sau hồi chuông… Tim Tôi như nín lặng, vỡ tan. Tự dằn lòng mình rằng : Đã lâu lắm rồi, quá khứ rồi, chẳng còn gì nữa đâu. Đừng để người ta thấy mình khó xử. Giữa lúc đầu thì trống rỗng thì 1 giọng nói quen thuộc cất lên : Vào nhà đi chứ Th… Tôi chẳng hiểu sao mình lại làm cái động tác là lui cui dắt xe lên để tránh ánh mắt của em. Tránh cả cái khoảnh khắc 2 đôi mắt kia sẽ gặp nhau. Vào nhà sau cùng. Ngồi phịch xuống cái chỗ duy nhất còn lại trên ghế. Đảo mắt quanh khắp nhà mà chưa bao giờ Tôi dám bước chân vào. Ngước lên nhìn cái hình người kia. 1m5 không khá lên là bao sau từng ấy năm, mái tóc dài buông ngang lưng, 1 nụ cười ẩn hiện trên khuôn mặt tròn, đôi gọng kính… Không hề thay đổi sao hay vì chính tâm trí đã khắc quá sâu hình bóng ấy đến nỗi giờ đây không thể nào nhận biết đâu là thực đâu là hư nữa. Những lời lẽ dù văn hoa thế nào thì cũng sẽ là sáo rỗng và không thể đầy đủ để miêu tả tâm trạng bản thân lúc này. Chỉ biết rằng : Tim như vỡ tan vì quá hp ngày gặp lại. Từng ấy năm… chưa bao giờ em gần như vậy.
Có vẻ em cũng như Tôi… rất ít liên lạc cùng lớp. Rồi 1 thằng bảo em thử chỉ tên từng người xem có nhớ không ? Lần lượt… cuối cùng đến Tôi. Chẳng hiểu sao giọng em trùng xuống. Cảm giác vẫn còn ? Kỉ niệm cũ đang trở lại ? Hay em cũng như Tôi – chưa bao giờ quên những khoảnh khắc ngày trc. Dù so lúc ấy với bây giờ thì quả là 1 sự khập khiễng mà không gì có thể bù vào nổi. Sau mấy câu nói chuyện xã giao… lại tiếp tục lặng lẽ nhìn em, cố gắng thu tất cả vào tâm trí. Không chừng, rất lâu sau này nữa mới gặp lại thì sao… Em học tận trong Sài Gòn, CĐ Hải Quan. Mỗi năm về nhà có 2 lần vào dịp tết và hè. Giọng nghe lơ lớ… Tôi khẽ mỉm cười. Sống ở cái nơi đất khách quê người, gần 1200km khoảng cách, bao nỗi niềm chắc Tôi không thể biết hết đc chứ chưa nói u chđến đồng cảm đc gì. “Đâu có biết đâu ? Hở ? Đó là mấy câu em quen hay nói…”
Tham lam… câu bản thân và mấy thằng bạn hay nhận xét về con gái. Ừ, thì cs sinh viên thiếu thốn đủ bề. Quẩn quanh vẫn là tiền. Càng xa nhà bao nhiêu, cs này càng xám xịt bấy nhiêu… mà đúng ra là cs chẳng có màu gì hết. Chỉ là cảm giác mà thôi. Chính cái suy nghĩ về tiền, về thực tế cuộc sống lắm cái phũ phàng và khôi hài… thì con người ta đâu thể mãi giữ cái suy nghĩ tốt, để có cảm giác rằng nó màu xanh… Con gái muốn 1 bờ vai thật vững chãi để có thể cảm thấy tin tưởng, muốn cả tiền nữa… cái suy nghĩ khô khốc và khắc nghiệt ấy càng ngày càng hằn sâu ( ít nhất là ở cái thời điểm Tôi đang kể thì nó cũng sâu lắm rồi ). Nhưng ở đời vốn vậy mà, đàn ông đàn bà cũng vậy thôi… điều mà Tôi cảm thấy xót xa đau đớn nhất đó là : Tại sao có những người lại gieo dắt hy vọng cho kẻ khác, để rồi bỏ mặc họ ? Tại sao con người ko thể n