» Chup len khe bim gai xinh dang ngu phe kinh khung
» xem hình cô thợ sửa máy ôtô sexy khoe vú và chân dài thẳng tắp
» Chụp lén em người mẫu chân dài đang thay đồ
» Xem hình sexy cô y tá cực ngon vú cuc to và chuẩn
» Xem hinh gai teen china khoe doi vu to nhu bat oto
» Cái kết đắng chát cho gã trai 2 năm ‘chăn’ hơn 100 ‘rau sạch’
» Lời thú tội của người đàn bà một lúc “lên giường” với 6 gã trai tơ
» Cách kích thích nàng lên đỉnh mỗi khi quan hệ tình dục
» Điểm G là gì và cách tìm điểm G của phụ nữ
» hinh girl xinh 2016 – Bích Diệu: Càng nhìn càng xinh
Tải game sex xếp hình cho điện thoại cực hay
Tải game sexy cho mobile cực hay
Đi chùa thế này thì lộc bao nhiêu cho đủ
Chụp Lén Gái Quê Ra Nét, Em Mà ChatSex Là Anh Cứu Nét Liền
Chụp lén khe ngực vk bạn - Em thề là em chỉ nhìn mỗi cái nón thôi
Chụp lén cực độc - ngồi hớ hênh là em chụp ngày 1 pic
Anh ta mặc kệ những gì mà mẹ mình nói, cứ thủng thẳng đi lên lầu. Chỉ còn bà chủ ở dưới nhà thở dài “Con với cái”
- Cô xin lỗi, nó có nói gì thì con đừng để tâm, tính tình nó trước giờ cứ ngang ngược như thế đấy! – Bà chủ quay sang tôi, mỉm cười nói
Tôi chợt nín khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn bà ấy, thì ra không phải là do tôi dự đoán nữa, mà đó chính là sự thật. Đúng là bà ấy, cái người hôm bữa đưa nhầm tiền đây mà. Chợt nhớ ra chuyện đó, tôi vội lấy trong cặp ra vài tờ tiền, đưa cho bà:
- Con gởi lại cô, hôm bữa cô mua bánh của con mà cô đưa nhầm.
Một chút ngạc nhiên hiện trên gương mặt của bà ấy. Thì cũng phải thôi, những người bận rộn thường không để ý gì đến những chuyện nhỏ nhặt xung quanh mình, chắc bà ấy đã quên chuyện đó rồi.
- Cô, cô biết, nhưng cô không ngờ, con lại mang trả lại cho cô – Giọng nói của bà pha chút ngạc nhiên lẫn cảm động. Chỉ riêng tôi không hiểu bà ấy định nói gì – Con cứ giữ lấy, xem như tiền cô tặng con đi.
- Không – Tôi phân bua – Con không thể lấy được, cô giữ lại đi, nếu không mẹ con mà biết chuyện này thế nào con cũng bị mắng cho mà xem!
- Vậy à – Bà ấy thôi không tranh giành nữa – Được rồi, cô giữ lại
Bà chủ cười hiền hậu đón lấy tiền từ tay tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm, nếu bà ấy không lấy, chắc tâm trạng tôi còn nặng nề dài dài T_T
Tôi chợt nhìn đồng hồ rồi bất chợt la lớn
- Chết rồi!
Bà chủ nhìn tôi bất ngờ ngạc nhiên, tôi chợt bụm miệng lại như thể mình vừa lỡ lời nói gì vậy ^.^
- Có chuyện gì vậy con?
- Dạ…dạ…không có gì….chỉ là…con…phải về nhà…bây giờ muộn rồi… - Tôi ấp úng.
- Trời, cô tưởng chuyện gì, được rồi, để cô sai thằng Phong đưa con về.
Ấy chết, như vậy sao được, anh ta mà đi chung với tôi thể nào chiếc xe 4 bánh mới cóng của anh ta cũng sẽ bị nổ mà thôi *.*
- Dạ không cần đâu cô ơi, con đi xe ôm về được rồi – Tôi cười cười nói mà trong lòng đau xót, sẽ phải thắt lưng buộc bụng mà cho bay 10.000 đồng đi xe ôm.
- Thôi, để cô kêu taxi đưa con về - Bà chủ vẫn tươi cười phúc hậu, thiết nghĩ bà ấy tốt bụng, hiền hậu như thế thì làm sao lại có 2 thằng con trai ngang ngạnh và ngạo mạn như thế chứ.
- Dạ, không cần đâu ạ! – Lại thế nữa, nếu bà ấy không trả tiền trước há chẳng phải tôi phải tốn tiền mà trả cho ông taxi sao? Hizzz 1km 8.000đồng chứ không ít.
- Thôi, tùy con thôi – Bà ấy đưa cho tôi một tờ giấy ghi cái gì dài ngoằn trong đó, tôi không đọc được hết nhưng đôi mắt lại chú ý loáng thoáng vài chữ “Tập đoàn Minh Phụng” – Đây là danh thiếp của cô, nếu con cần cô giúp gì, cứ điện thoại cho cô.
Tôi đón lấy tờ giấy mà người ta gọi là “danh thiếp” đó, trong lòng không khỏi ngạc nhiên xen lẫn bất ngờ. Sao một người làm tại một tập đoàn lớn như Minh Phụng lại có thể đưa danh thiếp cho một con bé nghèo kiếp xác như tôi chứ? Thật là khó hiểu, rất rất khó hiểu.
Chào bà chủ và dì Ba, tôi chạy vội ra ngoài, bây giờ trời đã bắt đầu nắng gắt, gần 12h rồi còn gì, hôm nay tôi đã trốn học để đi với một tên tiết kiệm lời nói, đụng phải một tên hay khinh bỉ người khác, tôi mệt mỏi quá, thật sự rất rất mệt mỏi, chỉ mong sau này tôi sẽ không phải chạm mặt những người này nữa.
**
- Ê, sao hôm qua mày nghỉ học? – Anh Thư vừa thấy tôi lệ khệ xách tập vở vào, đã liên tục tra tấn tôi.
- Có chuyện đột xuất – Tôi trả lời gọn hơ.
- Đột xuất gì chứ? Một ngày mày vắng không phép đấy nhé, lớp trưởng mà như thế đấy! – Anh Thư hắng giọng, tôi chợt bật cười trước thái độ của nó, chỉ có Anh Thư là không trách cứ hay khinh thường tôi mỗi khi tôi bị người khác miệt thị, chỉ có nó là sẵn sàng kề vai sát cánh bên tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn.